cháu ngoại của ông, khi ông qua rồi lận đận, có ngày rảnh rỗi-biết làm thơ, cháu ông lại đã lớn cả rồi, tình…

cháu ngoại của ông
khi ông qua rồi lận đận
có ngày rảnh rỗi-biết làm thơ
cháu ông lại đã lớn cả rồi
tình yêu của ông chỉ như lá vàng khát rụng
để mà ủ gôc lạnh mùa đông
hay chỉ như cành bàng kia cố giữ mình bớt mỏi
để né tránh được lâu hơn cho một khoảng năng sối vào
ông chả làm được gì hơn đâu cho tình yêu với cháu
đó là nỗi đau của ông…những thổn thức đêm dài
những quyển sách thì to và dầy đến thế
cháu ông thanh mảnh phải hao gầy
ông lặng lẽ bao chiều thương lấy những giọt nước mắt cay
chỉ một mình ông thôi
nhận rõ dáng cháu ngồi…và biết được
cây đang xanh ,chồi nụ đang hồng
và nắng cời,mưa thơm van vắt
ánh lên mầu kiến thức văn minh
cháu ông ! chính cháu ông đang tiếp bước
và chân trời vân còn đang nới rộng
đón cháu ông mãi làm đẹp cho đời


Facebook: https://www.facebook.com/profile.php?id=100012468632011

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *